Tỷ giá châu Á căng thẳng, các NHTW tăng cường cứu đồng nội tệ
Giá dầu cao, vốn ngoại rút mạnh và USD tăng giá đang ép tỷ giá châu Á. Nhiều NHTW đã phải siết biện pháp để giữ đồng nội tệ.
Tỷ giá châu Á đang chịu áp lực lớn khi giá dầu duy trì ở mức cao, dòng vốn ngoại rút ròng và đồng USD tiếp tục mạnh lên. Từ Hàn Quốc, Ấn Độ đến Philippines, các ngân hàng trung ương đang phải tăng tốc biện pháp để ngăn đầu cơ ngoại hối và giữ ổn định đồng nội tệ.
Biện pháp siết chặt đang được tung ra
Trước sức ép từ bên ngoài biên giới, giới điều hành đã đồng loạt hành động. Bộ Tài chính Hàn Quốc tăng cường giám sát các công cụ phái sinh tiền tệ ở nước ngoài.
Tại Philippines, các ngân hàng được yêu cầu siết chặt và chỉ cho phép thực hiện hợp đồng kỳ hạn không giao nhận (NDF) vì mục đích kinh tế thực tế. Ở Ấn Độ, giới chức cũng thắt chặt hạn mức trạng thái ngoại tệ mở ròng của các ngân hàng xuống còn 100 triệu USD.
Rupiah, won, rupee và peso cùng chịu áp lực
Cú sốc giá dầu từ xung đột giữa Mỹ và Iran đang làm bài toán tỷ giá thêm nặng nề với các quốc gia nhập khẩu năng lượng trong khu vực.
Rupiah của Indonesia đã rơi thủng mốc tâm lý quan trọng 18.000 rupiah đổi một USD. Đồng won của Hàn Quốc xuống mức thấp nhất kể từ thời kỳ khủng hoảng tài chính toàn cầu, trong khi rupee của Ấn Độ và peso của Philippines đồng loạt chạm đáy lịch sử.
Indonesia và Ấn Độ can thiệp ngày đêm
Để cứu nội tệ, Ngân hàng Trung ương Indonesia sau khi bất ngờ tăng lãi suất đã tuyên bố hoạt động liên tục trên các thị trường tiền tệ khắp thế giới suốt ngày đêm.
Trong khi đó, Ngân hàng Dự trữ Ấn Độ (RBI) là đơn vị hoạt động tích cực nhất khi liên tục bán ra USD ở các kỳ hạn ngắn. Danh mục bán USD ngắn hạn của nước này, bao gồm cả các vị thế phái sinh hải ngoại, được ước tính đã tăng vọt lên khoảng 115 tỷ USD.
Can thiệp có giúp hạ nhiệt thị trường?
Các động thái bán USD của Indonesia và Ấn Độ bước đầu giúp giảm bớt tác động lan tỏa tiêu cực từ thị trường quốc tế vào thị trường nội địa. Tuy nhiên, nguồn dự trữ ngoại hối của toàn khu vực cũng bị sụt giảm đáng kể.
Giải pháp ngắn hạn hay thay đổi dài hạn?
Nhiều chuyên gia cho rằng các biện pháp kỹ thuật chỉ có tác dụng trong ngắn hạn. Ông Michael Wan từ MUFG Bank Ltd nhận định các lệnh cấm đầu cơ hải ngoại có thể tạo ra hiệu ứng nhất định, nhưng thị trường chỉ thực sự xoay chuyển khi các yếu tố kinh tế vĩ mô cơ bản thay đổi.
Ông Khoon Goh từ Australia & New Zealand Banking Group cũng cho rằng thị trường NDF chỉ tồn tại do các rào cản từ thị trường trong nước, và nhu cầu này sẽ tự biến mất nếu thanh khoản nội địa được khơi thông như cách Singapore và Thái Lan đã làm.
Vấn đề không chỉ nằm ở tỷ giá
Ở góc nhìn khác, nhiều nhà đầu tư cho rằng sự lao dốc của các đồng tiền châu Á đến từ chính các vấn đề nội tại của từng nền kinh tế.
Ấn Độ ghi nhận dòng vốn tháo chạy kỷ lục khi các quỹ toàn cầu rút ròng 30 tỷ USD khỏi thị trường chứng khoán trong năm 2026. Tại Indonesia, khối ngoại lo ngại về triển vọng kinh tế và quỹ đạo tài khóa dưới thời Tổng thống Prabowo Subianto.
Philippines chịu thêm cú sốc lạm phát mới do giá năng lượng leo thang. Còn Hàn Quốc đã bị rút ròng hơn 78 tỷ USD vốn đầu tư nước ngoài khỏi thị trường cổ phiếu tính từ đầu năm 2026 đến nay, dù thị trường từng lên đỉnh lịch sử đầu tháng nhờ làn sóng đầu tư vào cổ phiếu trí tuệ nhân tạo (AI).
Khả năng tiếp tục tăng lãi suất?
Theo bà Lavanya Venkateswaran, nhà kinh tế cấp cao tại Ngân hàng OCBC, các biện pháp can thiệp hiện tại mới chỉ giúp kìm hãm các biến động quá cực đoan của tỷ giá.
Trong bối cảnh áp lực vĩ mô chưa hạ nhiệt, bà cho rằng kịch bản Ấn Độ, Philippines và Indonesia tiếp tục tăng lãi suất điều hành hoàn toàn có thể xảy ra trong thời gian tới.
Bạn nghĩ sao về áp lực tỷ giá lần này ở châu Á? Comment bên dưới nhé!